Lee Je-hoon Phỏng vấn cùng Céci số Tháng 8/2016 (Phần 1)

Lee Je-hoon đã có buổi chụp hình và phỏng vấn đầy vui vẻ cùng tạp chí Céci số tháng 8/2016.

Những lời về Lee Je-hoon (chúng ta) chưa bao giờ nghe đến.

Đối với Lee Je-hoon – người luôn có những câu hỏi liên quan đến phim ảnh, phim truyền hình, và nghề diễn xuất đối với bản thân – chúng tôi đã hỏi liên tục không giới hạn. Bởi vì anh ấy là người đàn ông mà mọi người đều muốn biết và gặp gỡ nhiều hơn, cũng là chàng trai trong mộng của phái nữ.

Sự nổi tiếng của Lee Je-hoon ở thời điểm hiện tại không phải những thứ như hơi nước sẽ bốc hơi ngay lập tức. Bộ phim truyền hình “Signal” trước đó đã đọng lại trong tâm trí của mọi người như một luồng gió lạnh, dù cho phim điện ảnh đầu tiên sau khi xuất ngũ cũng đem lại một làn sóng nhìn nhận mới có vẻ là hơi muộn cho anh ấy, sự quan tâm của công chúng mà anh ấy đạt được thật sự “dày đặc và sống động”, như thể mọi thứ đều có thể nắm trong tay. Đây không phải là thời điểm để anh ấy quảng bá cho dự án nào, nhưng anh ấy cũng không cần giải thích khi tạo kiểu trước ống kính, khi thể hiện vị trí của anh ấy ở trang bìa Céci August 2016 cho ấn bản tại Hàn Quốc và Trung Quốc. Mặc dù anh ấy chưa bao giờ thể hiện một vai diễn trong nóng ngoài lạnh trong bộ phim hài lãng mạn, người chiếm được nhiều cảm tình từ phái nữ qua hình ảnh ngọt ngào, Lee Je-hoon vẫn đã trở thành bạn trai lý tưởng, chàng trai trong mộng của họ. Không như quá trình hiển nhiên của một diễn viên phải vượt qua để nhận được tình yêu một cách rộng rãi, sự nổi tiếng của Lee Je-hoon hiện tại là một trường hợp còn thú vị hơn. Vai diễn Sung-min trong phim điện ảnh “Architecture 101” là một chàng trai nhút nhát và mọt sách, trong khi Jae-hyuk trong phim truyền hình “Fashion King” là một người thậm chí còn không hiểu được cảm xúc của chính mình. Tuy nhiên, ảnh của Lee Je-hoon đã trở thành một trong những lựa chọn cho ảnh đại diện tin nhắn của phái nữ, giữ vững hình ảnh của anh ấy như một biểu tượng của “bạn trai hình ảnh”. Anh ấy tạo ra cảm giác của một người bạn trai “không thể tìm thấy ở bất cứ đâu dù bạn cố gắng tới mức nào”.

Sau nhiều ngày mưa to khắp cả nước, trời vẫn tiếp tục mưa vào buổi sáng chúng tôi hẹn chụp ảnh. Chúng tôi chào hỏi nhau, là lần gặp đầu tiên sau một lúc, và có thể thấy anh ấy đã vui vẻ như thế nào qua nụ cười rất tươi ấy. Dù chỉ cần đứng yên mà không làm gì, người ta vẫn sẽ thấy như bị nghiền nát dưới tiết trời ẩm ương bên ngoài, nhưng nụ cười của anh ấy giống như một chiếc áo phông trắng được phơi trên sân trong một ngày đầy nắng. Chính là như vậy. Nụ cười đầy nam tính của người đàn ông 33 tuổi cho thấy chiếc mũi của anh ấy không phải là thứ duy nhất chúng ta có được nhờ vào bố mẹ của anh ấy. (ý của người viết là: mũi của anh ấy là báu vật của chúng tôi, ngoài ra còn có nụ cười nữa 😂).

Sự xuất hiện của nam diễn viên trong một vài show tạp kỹ đã tiết lộ một mặt khác của anh ấy – yếu đuối và đầy sự đáng yêu – điều đó càng thể hiện sự ngây thơ đầy quyến rũ của anh ấy. Từ “yếu đuối” ở đây không được dùng như nghĩa chính xác ở trong từ điển mà trong trường hợp này có nghĩa là “Anh ấy dễ thương đến mức chúng tôi không biết làm gì luôn!”. Dù anh ấy chưa bao giờ thay đổi cách giao tiếp với công chúng, anh ấy đã tận hưởng niềm vui khi thả lỏng chính mình. Nếu dự án của anh ấy được xem như nhà kính nơi mà anh lớn lên một cách ổn định, thì điều này giống như anh ấy đang tận hưởng niềm vui khi chơi đùa bên ngoài nhà kính. Mặc dù anh ấy giới thiệu bản thân là “một người không thú vị”, hoàn thành với việc trở lại làm sinh viên người đã học thêm tiếng lóng trên mạng xã hội, anh ấy vẫn đã hoàn thành công việc một cách thông minh trong suốt chương trình, nếu nói về quan điểm chiến lược. Người xem cũng loạn lên vì điều này. Anh ấy đã được hướng dẫn đúng cách về việc bỏ qua và rũ bỏ mọi thứ, để cuộc trò chuyện tràn đầy tiếng cười và thoải mái hơn. Đối với nam diễn viên, người luôn đưa ra các câu trả lời chân thành và nghiêm túc, chúng tôi đã hỏi một vài câu ngớ ngẩn; và đó cũng là lý do chúng tôi thêm phần này vào các câu hỏi mang tính cá nhân trong buổi phỏng vấn.

Q1: Chúng tôi đã định là đến một vài nơi trong nội thành ở Seoul với bạn để bạn thể hiện một vài khía cạnh khác của bản thân. Nhưng mà trời mưa đã thay đổi mọi thứ. Bạn có nhớ được khoảnh khắc nào bị ướt toàn bộ vì trời mưa không?

A: Lúc còn ở cấp 3, tôi hay chơi bóng cùng các bạn sau giờ học. Tôi vẫn nhớ rằng dù trời đã mưa như hôm nay, chúng tôi vẫn chạy như điên, bảo vệ bóng và không để cho các đối thủ cướp bóng, mà cũng không quan tâm về việc quần áo bị ướt hoàn toàn hoặc các vũng nước ở trong sân.

Q2: Chúng tôi nghe nói là bạn rất thích Hong Kong và đã đến đó vài lần. Tuy nhiên, bạn sẽ không thấy mệt nếu thời tiết ở đó ẩm ương như hôm nay chứ?

A: Hong Kong và Paris đều giống nhau, khi tôi đến nơi vào tháng 7 năm ngoái. Đó là ngày nóng nhất trong lịch sử và tôi đã nghĩ là mình vừa đi vào phòng xông hơi ngay khi vừa đi ra ngoài phố. Nhưng mà lúc ấy, mọi người ở đó vẫn đi lại như chưa có gì xảy ra. Không như phản ứng bình thường của tôi, chỉ ước là có thể về nhà ngay khi ở ngoài quá nóng. Tôi đã không muốn đi ra ngoài lúc ấy. Có lẽ là tôi đã tự chấp nhận với trường hợp đó. (nghĩa là ông anh nhà mình dù có nóng như vì đang đi chơi nên cứ đi thôi =]])

Q3: Vậy là bạn không phải loại người hay phàn nàn và khó chịu?

A: Tôi chưa bao giờ gặp phải những việc khiến bản thân phải thể hiện rõ mình không hài lòng. Tôi sẽ cố gắng thay đổi tình huống, như trong trường hợp này (về việc thay đổi kế hoạch ghi hình) và những việc có thể thay đổi, nhưng nếu không thể làm gì được, tôi chỉ cần chấp nhận nó thôi.

Q4: Hình tượng thư sinh của bạn cứ lan rộng tới mức bạn luôn nói rằng bản thân ước được thay đổi và thay vào đó là một hình ảnh hư hỏng (trai hư =]]). Nhưng mà, việc cố gắng thay đổi có lẽ không được ổn lắm.

A: Tuy là một diễn viên, cũng không có gì nhiều về việc con người thật sự của Lee Je-hoon ra sao ngoài những vai diễn mà tôi đã thể hiện trong các dự án. Vì vậy tôi đã nghĩ rằng: việc thay đổi hình ảnh để trông trưởng thành hơn hoặc kiểu sống mà không có mục đích liệu có cản trở công việc sau này không? Tôi đã lo rằng liệu mình có thể diễn kiểu vai có nội tâm “phức tạp và ngược đời” khi nhận được các dự án như vậy. Tôi nghĩ là sẽ mất vui nếu như cứ mãi giới thiệu tới công chúng một hình ảnh hiền lành và thư sinh.

Q5: Bạn đã tham gia một vài chương trình tạp kỹ. Mặc dù những chương trình đó nằm trong quá trình quảng bá phim, bạn cũng đã cho thấy mặt khác của bản thân, điều mà ủ mưu cho việc thay đổi của chính bản thân bạn. Cách đây vài năm có khác gì không, khi đó bạn đã cảm thấy rằng giữ lại con người thật của mình sẽ làm cho bản thân trông ngầu hơn?

A: Trước đây tôi sợ rằng làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến những vai diễn trong các dự án của mình, vì vậy nên tôi khá lưỡng lự trong việc thể hiện quá nhiều về con người thật của Lee Je-hoon. Tôi chỉ muốn được nhìn thấy thông qua các vai diễn một cách hoàn chỉnh. Nhưng sau đó, khi tôi chứng kiến cái cách mà công chúng phân biệt được các hình ảnh khác nhau của tôi bên trong và bên ngoài các dự án, tôi cảm thấy họ sẽ không liên tưởng người đàn ông hàng ngày Lee Je-hoon với những nhân vật mà tôi diễn. Ngay cả khi tôi rảnh rỗi và liên tục để tâm đến bản thân mình, suy nghĩ của tôi cũng đã thay đổi thành: “Chỉ cần đi theo dòng chảy. Mọi việc rồi sẽ ổn kể cả khi bạn tiến hành một cách thoải mái” (ý ông anh là “cứ làm thôi, mọi việc rồi sẽ ổn dù bạn có làm theo cách nào đi nữa”)

Q6: Điều đó có nghĩa là bạn đã thay đổi cách giao tiếp với công chúng?

A: Nếu tiếp tục sống như là một bông hoa ở môi trường được che chở, tôi có thể tận hưởng cuộc sống như một anh chàng Lee Je-hoon bình thường không? Tôi đã nghĩ rất nhiều về việc này. Dù hơi mạo hiểm, tôi đang tiếp tục khám phá những điều mới trong khi từ từ xóa bỏ hình ảnh trước đây, và tôi đang thật sự tận hưởng sự thay đổi tích cực một cách tự nhiên. Có nhiều người nổi tiếng thích đi theo cách truyền thống là làm từ thiện một cách bí mật, nhưng mà điều này khác với tôi, tôi muốn chia sẻ với nhiều người hơn về công việc từ thiện. Mặc dù tôi không có sức ảnh hưởng lớn, điều này có thể đủ nếu mức độ nhận biết được tăng cao, và tôi cũng sẽ học được nhiều kinh nghiệm hơn từ công việc này.

Q7: Cũng mất một khoảng thời gian để bạn nhận được sự chú ý mạnh mẽ từ công chúng sau khi xuất ngũ. Bạn không có lo lắng nào trước đó sao?

A: Tất nhiên là có, không phải là trong thời gian ngắn, mà là nghĩ cho sau này. Nếu tôi dành hết sức lực cho các mục tiêu ngắn hạn, tôi nên làm gì tiếp theo trong quãng đời còn lại? Liệu tôi có suy sụp vì kiệt sức mặc dù vẫn muốn tiếp tục diễn xuất về lâu dài ở độ tuổi 50 và 60? Tôi thường có những suy nghĩ như vậy ngay cả khi đang chọn các dự án mới. Ngày nay có nhiều sự lựa chọn hơn và các dự án cũng đa dạng hơn, nhưng tôi sẽ luôn làm việc với trái tim vững vàng, mục đích là không để cho giá trị của bản thân bị lung lay và có thể tiếp tục làm tốt công việc.

Q8: Vậy bạn không phải là loại người quyết định nóng vội đúng không?

A: Lúc trước tôi luôn có suy nghĩ như thế này: “Những lần được xuất hiện trong các đoạn phim ngắn hoặc phim độc lập luôn làm tôi cảm thấy rất thích thú, nhưng tôi cũng đã tưởng tượng mình sẽ vui đến mức nào nếu nhận được một vai chính trong phim truyền hình hoặc điện ảnh. Tôi luôn cảm thấy biết ơn cho tất cả những cơ hội mình có được ở hiện tại. Vì vậy, tôi có trách nhiệm thể hiện tốt hơn cả về diễn xuất lẫn nội dung. Điều quan trọng là để lại những dự án mà mọi người sẽ tiếp tục xem ngay cả trong tương lai và những dự án mà tôi không cảm thấy xấu hổ, vì vậy tôi ngày càng cẩn thận hơn trong việc chọn các dự án.

Q9: Mối quan hệ giữa nghệ sĩ và công chúng, cũng như các dự án giống như một trò kéo đẩy. Bạn có cảm thấy thất vọng về doanh thu phòng vé của “Phantom Detective” không? Bạn đã là “mặt hàng nóng” sau phim “Signal” mà.

A: Thay vì thất vọng, tôi lại có suy nghĩ như thế này trong khi quay phim: Tôi sẽ không bao giờ đoán được điều gì sẽ đến từ bộ phim. Tôi đã xem nó (bộ phim) như một điều mà bản thân sẽ không bao giờ cảm thấy khó xử, và bộ phim đã để lại một cảm giác hài lòng và phấn khích. Thật là đáng tiếc khi tôi đã ước rằng sẽ gặp được nhiều người hơn nhưng cuối cùng thì phim đã không được như vậy, nhưng ít nhất tôi đã cố gắng hết mình trong việc lựa chọn dự án mà sẽ nhận được những lời khen và đánh giá lại trong tương lai mặc dù không nhận được sự chú ý ngay lập tức ở thời điểm hiện tại. Tôi nghĩ rằng đây là một yếu tố quan trọng khi chọn các dự án trong tương lai. Chúng ta không thể dự tính trước được kết quả, vì vậy tôi cần nhìn thực tại một cách lạnh lùng (rõ ràng) hơn. Tôi nên hiểu hơn về nguyên nhân của vấn đề bằng cách không chỉ tập trung vào diễn xuất, mà còn phải học cách đánh giá cách yếu tố khách quan, như việc tự hỏi xem có phần nào mình có thể làm tốt hơn không. Tôi cũng xem xét các việc như: điều này có tốt hơn nếu tôi biết nhiều hơn về bối cảnh của câu chuyện để có thể diễn đạt nhân vật dễ dàng hơn? Tất nhiên, diễn xuất tốt vẫn là điểm quan trọng.

Q10: Bạn không có tài khoản mạng xã hội (SNS) nào và chúng tôi được biết rằng bạn có một chiếc điện thoại bàn tại nhà. Hầu hết mọi người ngày nay đều liên lạc qua mạng xã hội (SNS), vậy thì bạn làm cách nào liên lạc với bạn bè? Bạn có thường xuyên gọi cho họ không?

A: Tôi thường dùng smart phone (điện thoại thông minh) vậy nên tôi nhắn tin và gọi cho họ. Khi tôi ở nhà, tôi lại thoải mái sử dụng điện thoại quay số. Tôi thích nghe nhạc, nên tôi dùng các kênh phát nhạc trực truyến, nhưng nó không thể hạnh phúc bằng việc nghe nhạc qua những CD mà tôi đã mua. Các bạn fan của tôi cũng biết về sở thích này và tặng tôi một máy nghe đĩa than vào sinh nhật, và tôi trở nên thích chúng. Tôi nghĩ là dần dần trở nên đam mê nghe nhạc từ đầu đĩa than.

Q11: Chúng tôi từng yêu cầu bạn chọn một phim điện ảnh lãng mạn trước buổi gặp hôm nay và bạn chọn Punch, Drunk, Love. (1) Có lý do đặc biệt nào khiến bạn chọn phim này không?

A: Tôi đã đến Hawaii trong một lần chụp ảnh gần đây và tiếp tục ở đó với đạo diễn Yoon Sung-hyun trong vài ngày sau buổi chụp ảnh. Khách sạn chúng tôi ở trùng hợp là khách sạn được đưa vào cảnh cuối của phim cũng như poster phim. Tôi là fan lâu năm của đạo diễn Paul Thomas Anderson và tôi cũng đang rất cẩn thận chọn một tác phẩm lãng mạn cho dự án tiếp theo, vì vậy cảm giác như định mệnh đã khiến tôi ở đó (cười ^^). Cả đạo diễn Yoon và tôi đều ngây người: chúng tôi đã chụp rất nhiều ảnh và xem lại phim một lần nữa trong lúc trao đổi về những việc như cách họ quay cảnh đó và tự hỏi làm sao mà nó có thể khác biệt với những kỹ thuật khác nhau. Thật là một trải nghiệm đáng nhớ.

Q12: Nhìn lại những phim điện ảnh mà bạn đã gợi ý trong các phỏng vấn trước – There Will Be Blood (2), Inside Llewyn Davis (3), Carol (4), Whiplash (5) – bạn dường như có hứng thú với các việc đi ngược lại quy chuẩn.

A: Chính xác là vậy. Bằng cách nào đó, nó cũng là một tiêu chí của tôi khi chọn kịch bản. Tôi thích những dự án ngược với lẽ thường. Thỉnh thoảng, tôi cũng tự hỏi tại sao lại không chọn những dự án dễ dàng tiếp cận công chúng hơn.

(Còn tiếp)

Chú thích:

(1) Punch, Drunk, Love: Bộ phim hài – chính kịch lãng mạn của Mỹ năm 2002 do Paul Thomas Anderson viết kịch bản và đạo diễn. Phim kể về một doanh nhân mắc chứng lo âu xã hội, yêu đồng nghiệp của em gái mình.

(2) There Will Be Blood: một bộ phim chính kịch về thời kỳ sử thi của Mỹ năm 2007 do Paul Thomas Anderson viết kịch bản và đạo diễn. Một thợ khai thác bạc chuyển sang tìm kiếm sự giàu có trong thời kỳ bùng nổ dầu mỏ ở Nam California vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20.

(3) Inside Llewyn Davis: một bộ phim hài kịch đen năm 2013 do Joel và Ethan Coen viết kịch bản, đạo diễn, sản xuất và biên tập. Lấy bối cảnh năm 1961, bộ phim kể về một tuần trong cuộc đời của Llewyn Davis, do Oscar Isaac thủ vai trong vai diễn đột phá của mình, một ca sĩ dân ca đang vật lộn để đạt được thành công trong âm nhạc trong khi giữ cho cuộc sống của mình có trật tự.

(4) Carol: phim cổ trang lãng mạn năm 2015 của đạo diễn Todd Haynes. Kịch bản của Phyllis Nagy dựa trên tiểu thuyết lãng mạn The Price of Salt năm 1952 của Patricia Highsmith (tái bản với tên Carol năm 1990). Lấy bối cảnh thành phố New York vào đầu những năm 1950, Carol kể câu chuyện về một cuộc tình bị cấm đoán giữa một nữ nhiếp ảnh gia đầy khát vọng và một phụ nữ lớn tuổi đang trải qua một cuộc ly hôn khó khăn.

(5) Whiplash: một bộ phim tâm lý xã hội năm 2014 của Mỹ do Damien Chazelle viết kịch bản và đạo diễn. Mô tả mối quan hệ giữa một tay trống jazz đầy tham vọng và một trưởng ban nhạc lạm dụng, cầu toàn tại Nhạc viện Shaffer hư cấu.

Link full tiếng Anh: https://thetalkingcupboard.com/…/lee-je-hoon-ceci…/

Quảng cáo

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d người thích bài này: