Cine21 #1315 xuất bản tháng 7/2021 – dịch phỏng vấn P2

LÚC QUAY <BLEAK NIGHT> CHÚNG TA 24 TUỔI, 27 TUỔI

H: Dạo này em quay <Smugglers> ổn không?

M: Hôm qua em đã đến Samcheok để chụp hình rồi.

H: Trong buổi ra mắt phim <Hard Hit> gần đây anh đã gặp tiền bối Kim Jongsoo và nghe anh ấy kể chuyện lúc ghi hình rồi còn xem một số ảnh hậu trường nữa. Wow visual của em đúng là đỉnh luôn, vẫn đẹp như hồi quay <Deliver us from Evil> vậy. Tưởng đâu là xem hình của sao Hollywood không ý.

M: Chỉ có ảnh là đẹp thôi. Lúc quay em cũng nghĩ hổng biết hình tượng nhân vật của hai phim này có giống nhau không ta? Em cũng không rõ nữa. Dù sao thì đạo diễn Ryu Seungwan, tiền bối Hyesoo, tiền bối Yeom Jungah, tiền bối Inseong hay tiền bối Jongsoo tất cả mọi người đều thật sự rất tuyệt vời nên em đã rất vui vẻ khi quay phim với tư cách là em út của đoàn phim.

H: Anh nghe nói là còn có cả cảnh hành động dưới nước nữa phải không, em phải cẩn thận giữ gìn sức khỏe đó.

M: À quay dưới nước *cười*. Em không có biết bơi nên là lúc tập luyện thật sự rất đáng sợ luôn. Em cứ đi lệch nhịp của mọi người, còn có tí nước thôi mà diễn không xong thì nguy mất. “Phải cẩn thận mới được, mình phải an toàn trở về” em cứ nghĩ như vậy mãi.

H: An toàn là trên hết nên là lúc quay phim phải cẩn thận đó nha. Dù sao thì năm nay các bạn đã gửi lời chúc mừng kỷ niệm 10 năm của bộ phim đó. Lúc xem lại poster tự dung ký ức ùa về làm anh cảm động lắm.

M: Lúc đó em 24 tuổi nhỉ, còn anh thì 27 tuổi.

H: Nhớ lúc đó tụi mình đã tụ tập lại ăn gà dưới tầng hầm Myeongdong, ngoài trời thì mưa liên tục

M: Hồi đó em phải nhập ngũ dự bị nên không thể ở lại tới cuối cùng được. Nên cũng đã không thể tham gia nhận giải ở liên hoan phim ở Busan được. Tiếc thật đấy. Khi anh casting cho <Bleak Night> anh có nghĩ bộ phim này sẽ thành công đến mức thay đổi cả cuộc đời anh không?

H: Anh hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó luôn ấy chứ. Nói thật thì lúc đó năng lực cũng chưa có, lúc xem kịch bản anh không chắc là mình có thể diễn tốt được không, lúc công chiếu phim anh xem mà còn tự thấy bất ngờ với chính bản thân mình. Thật sự điên luôn, anh đã rất là sốc. “Đây là bộ phim mình diễn khi xem kịch bản hả?” Chúng ta đã quay một tác phẩm tuyệt vời. Liệu bản thân còn có thể quay một phim giống thế này lần nữa không? Khi nghe được mọi người đã rất ấn tượng với nó, thật sự thì anh cảm thấy khó tin và bối rối lắm. Còn em thấy thế nào?

M: Em cũng chưa từng nghĩ bộ phim này sẽ đem đến cho em cơ hội lớn tới vậy, ngay cả khi bộ phim ra mắt, em cũng chưa từng nghĩ rằng có thể phim tục quay bộ phim khác như <Bleak Night>. Chỉ là một bộ phim ngắn thôi, nếu ổn thì biết đâu chúng ta có thể nhận giải. Vậy mà, bộ phim lại mở ra cho chúng ta quá nhiều cơ hội. Lúc sắp chiếu em chỉ mong là bộ phim thành công và có nhiều người xem một chút. Nhưng mà nó lại vượt quá sự kì vọng của em luôn, mọi người dần nhận ra em, thần kì thật sự! Khi mà mình lại là người đóng bộ phim đó và nó trở nên thành công như vậy. Lúc đó dần có công ty xong còn dọn vô ký túc xá nữa *cười*, em cũng không nhớ lúc đó bản thân mình nghĩ gì lắm.

H: Khi bộ phim công chiếu chúng ta đã nói chuyện với rất nhiều khán giả và anh nghe được bộ phim vượt qua 20 nghìn người xem.

M: Tụi mình đã tổ chức bữa tiệc ăn mừng 20 nghìn người xem nè. Tiền bối Go Hyunjung đã đến quán rượu ở Apgujeong và bắt tay với 20 nghìn người. Thần kì thật ha!

H: Anh cũng có quay một bộ phim khác thời điểm đó, nhưng mà đối với <Bleak Night> thì là lần đầu anh diễn một bộ phim thời lượng dài như vậy. Bây giờ lên mạng tìm chính tên mình, để mình là diễn viên chính của <Bleak Night> em thấy cảm xúc bây giờ khác lúc đó như thế nào?

M: Cũng 10 năm rồi, trong khoảng thời gian đó em thấy em đã học được rất nhiều điều. Dù đó là điều tốt hay xấu. Liệu mình có quay lại trước đó được hay không? Tâm trạng của chúng ta tại thời điểm đó, hay là diễn được biểu hiện lúc đó không? Em nghĩ là không thể đâu. Chúng ta đã phát triển và học được nhiều thứ nhưng chúng ta chỉ có thể diễn <Bleak Night> một lần mà thôi. Chúng ta có thể thể hiện những sự tiến bộ khác nhau nhưng chúng ta đồng cảm với nhau về cảm xúc lúc ấy. Vậy nên, thỉnh thoảng nghĩ lại <Bleak Night> em cảm thấy nó như một ngọn núi lớn đối với chính bản thân em vậy.

H: Đúng vậy đó. Tác phẩm tiêu biểu mà 10 năm nay đối với anh chắc chắn là <Bleak Night>. Nếu nghĩ đến việc liệu có thể có phim nào vượt qua hay không thì anh nghĩ không dễ dàng gì. Đó đúng là một điều tuyệt vời. Đúng là bây giờ anh đã có thêm rất nhiều kinh nghiệm nhưng để suy nghĩ về môi trường xung quanh hay nhiều thứ khác thì lại khác. Lúc đó, anh chỉ nghĩ rằng bản thân thôi thúc mình làm điều đó.

M: Thật sự không có một sự tính toán nào. Chúng ta chỉ đơn giản là làm điều đó thôi. Em đã tham gia 2 bộ phim với anh, tính luôn MV thì là 3 tác phẩm. Em nhớ rằng khi nhìn anh diễn em đã nghĩ bản thân mình không thể nào diễn giống anh được. Cảnh đầu tiên anh quay trong <Bleak Night> là cảnh “Mẹ sẽ nấu cơm cho con ăn.” Anh đã trả lời rằng là “Tôi tự làm thì tôi tự ăn.” Em đã rất bất ngờ với cảnh đó. Quay cảnh đầu tiên là của anh, xong cảnh thứ hai là của em và sau đó chúng ta đã cùng về nhà. Đó một trong những cảnh em thấy rất tự hào. Em nhớ hai đứa mình còn có cảnh cãi nhau nữa. Cảnh “mình chuyển trường đây, tất cả là lỗi của cậu đó.” *cười*

H: Anh cũng nhớ nhất lúc đó. Em đã làm khác với kịch bản khi nói chuyện với Gitae, anh đã bối rối và tổn thương trong giây lát đó. Wow, đào cái đó ở đâu ra vậy? Lúc đó diễn xuất của em mạnh mẽ quá nên anh không còn cách nào khác là phải diễn theo như vậy cả.

M: Nhờ vậy mà cảnh đó đã kéo dài hơn vào ngày quay đầu tiên. Tự nhiên lại nhớ lúc quay cảnh đó. Em cũng rất bất ngờ, nhưng ngược lại thì em cũng nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ phía anh. Vì em không thể chuẩn bị tốt nên lúc nào em cũng dựa dẫm vào anh hết. Lúc đó tụi mình có 2 take đúng không ta? Tụi mình đã không quay nhiều cảnh trong một ngày lắm nhỉ?

H: Đúng rồi, khi quay <Bleak Night> chúng ta đã trở thành sức mạnh của nhau.

“Đúng rồi, khi quay <Bleak Night> chúng ta đã trở thành sức mạnh của nhau”

M: Phải rồi, nói tới thì em nghĩ tới cảnh anh hút thuốc đó *cười*

H: Bây giờ thì thấy anh hay đóng cảnh hút thuốc chứ lúc trước anh không có hút được. Anh đã phải tập vì anh không hút được lúc đóng <Bleak Night>. Nhưng mà lúc diễn hút nhiều quá nên đã ngất xỉu. Trong lúc ghi hình, khi anh mở mắt ra thì đã ở phòng cấp cứu rồi. *cười* Anh vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó.

M: Lúc đóng <Time to hunt> anh cũng hút thuốc xong cũng quay cuồng ở phim trường luôn. Mặt anh trắng bệch ra làm em giật cả mình. Cái này nó không tốt cho cơ thể và cũng không an toàn cho sức khỏe.

H: Anh vừa không thể uống rượu, không thể hút thuốc lá. Những thứ này không hợp với thể trạng anh. À mà cảnh khiến anh thấy có lỗi nhất là cảnh anh đã tát vào mặt em.

M: Trời ơi, 7 cái tát!

H: Anh không biết là mình sẽ đánh như vậy luôn, may là cũng chỉ có quay lỡ một lần rồi quay lại là được ngay.

M: Đúng rồi, lúc đó anh đã khóc nữa. *cười* Em không sao nhưng mà em thực sự buồn cảnh bị nắm đầu trước lớp học. Nếu mà cảnh đó quay lâu thêm xíu chắc em khóc thật ở đó luôn. Cảm giác như là nước mắt đang chạy dọc DNA của em vậy. Khi quay được 20 cảnh, em đã nghĩ “Quay rất lâu rồi” nhưng em lại không nghĩ chỉ mới 20 cảnh đã làm nên được một bộ phim. Em đã diễn tập để quay phim trong một thời gian dài. Em thấy sự tò mò của mình thật dễ thương *cười lớn*

H: *chỉ cười mà không nói lời nào*

M: Thật sự có nhiều kỷ niệm. Có lần đầu tiên anh mua Iphone rồi đem khoe với mọi người rằng anh rất thích nó. Vậy nên em đã năn nỉ mẹ mua cho em một chiếc Iphone giống anh. Kể từ <Bleak Night> cũng có nhiều điện thoại thông minh được ra mắt vào thời gian đó.

H: À khoảng thời gian đó. Lúc đó, bọn mình thật sự rất thân với nhau và thấn với đạo diễn Yoon Sunghyun nữa. Vì chúng ta rất gần gũi nên đã luôn mong chờ tác phẩm của đạo diễn Yoon Sunghyun. Chúng ta không nói quá sâu về việc mình sẽ có tiếp tục tham gia hay không nhưng nếu có tác phẩm nào đó thì mất bao lâu chúng ta cũng muốn được tham gia *cười lớn*.

M: Hahahaha.

H: Khi chúng ta gặp lại nhau trên trường quay <Time to hunt> thật sự cũng có rất nhiều cảm xúc.

M: Đúng thật sự rất thần kì luôn. Vì cảnh quay hôm đó em không nhiều nên em đã vào lúc giữa chừng. Thật ra, hóa trang lúc đó có chút kì la. Lúc quay <Bleak Night> làm gì có nhiều trang phục đâu. Nên lúc vào em thấy lưng anh và đạo diễn đang ngồi cạnh nhau là em đã cảm giác rất kì lạ rồi. Kiểu đây là hình ảnh đã được thấy ở trường cấp III Surin Internet trên phim trường <Bleak Night> rất nhiều lần rồi, sao lại ngồi đây? Rồi em nhìn xung quay cứ cảm thấy thân quen đến kỳ lạ luôn.

H: Lúc đó anh cũng đang ngồi ăn kimbab như lúc quay cho <Bleak Night> luôn *cười*

M: Hồi quay <Bleak Night> tụi mình thực sự không có tiền, manager của em còn lái xe của mẹ ảnh. Anh Bongseon hay anh Hyunsuk đều không có tiền. Bây giờ nghĩ lại em vẫn thấy tự hào, làm sao mà ngày xưa không có tiền kinh phí mà lại làm ra được một bộ phim tốt như vậy.

H: Đạo diễn quay phim Byun Bongseon và đạo diễn ánh sáng Song Hyunsuk cũng đã làm cho bộ <Detective Hong Gil Dong> với anh nè. Lúc gặp lại họ, anh thấy rất thần kỳ rồi còn vui nữa. Thấy họ ở trường quay mỗi ngày như được thêm sức mạnh vậy. 

M: Em thì cũng gặp họ nhiều rồi, gặp trên <Psychokinesis> <Tazza: One Eyed Jack> <Helibound>. Năm ngoái khi em đi uống cùng bạn ở Sincheon đã gặp tiền bối Jo Sungha. Đang ngồi thì em quay qua thấy anh ấy, em giật hết cả mình *cười*

H: Chúng ta đã quay <Time to hunt> cùng nhau sau đó cùng nhau đi Berlin. Đó là chuyến công tác ở nước ngoài. Tụi mình đã đến đó sớm hơn 2 ngày so với thời gian diễn ra liên hoan phim và đã thuê một Airbnb*. Tụi mình còn ngủ ở đó và đi dạo quanh thành phố và ăn những món ngon. Thời điểm đó thật sự rất tuyệt.

*Airbnb: một dạng homestay*

M: Lúc đó thật sự rất thú vị. Em có việc phải làm vào ban đêm nhưng lúc đi ván trượt vui quá em không muốn về xíu nào luôn. Vậy nên tụi mình đã về trễ dù sáng mai có lịch trình sớm. Mà thật sự lúc đó em không muốn về xíu nào.

H: Đó là buổi liên hoan phim mà chúng ta luôn ao ước được cùng nhau đến đó. Lúc nào đó tụi mình lại cùng nhau đến đó thì hay biết mấy nhỉ? Chúng ta sẽ tập hợp ở đó vào kỉ niệm 20 năm tình bạn nhé!

M: Kỉ niệm 20 năm hả? Lúc đó chắc tụi mình già nhiều lắm rồi. Không phải tiền bối Jo Sungha sẽ tròn 60 tuổi sao *cười lớn*

(còn tiếp…)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d người thích bài này: